韵令·硕人生日 程大昌 宋 是男是女,都有官称。孙儿仕也登。时新衣著,不待经营。寒时火匮,春里花亭。星辰上履,我只唤卿卿。寿开八秩,两鬓全青。颜红步武轻。定知前面,大有年龄。芝兰玉树,更愿充庭。为询王母,桃颗几时赪。 拼音 shì nán shì nǚ,dōu yǒu guān chēng。sūn ér shì yě dēng。shí xīn yī zhù,bù dài jīng yíng。hán shí huǒ kuì,chūn lǐ huā tíng。xīng chén shàng lǚ,wǒ zhǐ huàn qīng qīng。shòu kāi bā zhì,liǎng bìn quán qīng。yán hóng bù wǔ qīng。dìng zhī qián miàn,dà yǒu nián líng。zhī lán yù shù,gèng yuàn chōng tíng。wèi xún wáng mǔ,táo kē jǐ shí chēng。 作者介绍 程 程大昌 宋 · 1123年 - 1195年 宋徽州休宁人,字泰之。高宗绍兴二十一年进士。孝宗时,累官权吏部尚书,出知泉州、建宁府。光宗即位,徙知明州。所至留心民困。以龙图阁学士致仕。卒谥文简。平生笃学,长于考订名物典故。有《禹贡论》、《诗论》、《易原》、《雍录》、《易老通言》、《考古编》、《演繁露》、《北边备对》等。 查看全部作品 →