水调歌头

绿净贯阛阓,夹岸是楼台。楼台分影倒卧,千丈郁崔嵬。此是化人奇变,能使山巅水底,对出两蓬莱。溪浒有仙观,苕霅信佳哉。

水晶宫,谁著语,半嘲诙。世间那有,如许磊砢栋梁材。每遇天容全碧,仍更苹风不动,相与夜深来。饮子以明月,净洗旧尘埃。

拼音

lǜ jìng guàn huán huì,jiā àn shì lóu tái。lóu tái fēn yǐng dào wò,qiān zhàng yù cuī wéi。cǐ shì huà rén qí biàn,néng shǐ shān diān shuǐ dǐ,duì chū liǎng péng lái。xī hǔ yǒu xiān guān,sháo zhà xìn jiā zāi。

shuǐ jīng gōng,shuí zhù yǔ,bàn cháo huī。shì jiān nà yǒu,rú xǔ lěi kē dòng liáng cái。měi yù tiān róng quán bì,réng gèng píng fēng bù dòng,xiāng yǔ yè shēn lái。yǐn zi yǐ míng yuè,jìng xǐ jiù chén āi。

作者介绍

程大昌

宋 · 1123年 - 1195年

宋徽州休宁人,字泰之。高宗绍兴二十一年进士。孝宗时,累官权吏部尚书,出知泉州、建宁府。光宗即位,徙知明州。所至留心民困。以龙图阁学士致仕。卒谥文简。平生笃学,长于考订名物典故。有《禹贡论》、《诗论》、《易原》、《雍录》、《易老通言》、《考古编》、《演繁露》、《北边备对》等。

查看全部作品 →