声声慢

金风玉露,绿橘黄橙,商秋爽气飘逸。南斗腾光,应是间生贤出。照人紫芝眉宇,更仙风、谁能俦匹。细屈指,到小春时候,恰则三日。

莫论早年富贵,也休问文章,有如椽笔。尧舜逢君,启沃定知多术。而今且张锦幄,麝煤泛、暖香郁郁。华堂里,听瑶琴轻弄,水仙新律。

拼音

jīn fēng yù lù,lǜ jú huáng chéng,shāng qiū shuǎng qì piāo yì。nán dòu téng guāng,yīng shì jiān shēng xián chū。zhào rén zǐ zhī méi yǔ,gèng xiān fēng shuí néng chóu pǐ。xì qū zhǐ,dào xiǎo chūn shí hòu,qià zé sān rì。

mò lùn zǎo nián fù guì,yě xiū wèn wén zhāng,yǒu rú chuán bǐ。yáo shùn féng jūn,qǐ wò dìng zhī duō shù。ér jīn qiě zhāng jǐn wò,shè méi fàn nuǎn xiāng yù yù。huá táng lǐ,tīng yáo qín qīng nòng,shuǐ xiān xīn lǜ。

作者介绍

赵长卿

宋 · ? - ?

宋宗室,居南丰,号仙源居士。宁宗嘉定末前后尚在世。尝买一妾,教之习苏轼文词,为女母索归,嫁之于农夫,每寄词以问讯,长卿则为酬答。文词通俗,多情爱之作。有《惜香乐府》。

查看全部作品 →