声声慢·其二柳词

金垂烟重,雪扬风轻,东风惯得多娇。秀色依依,偏应绿水朱楼。腰肢先来太瘦,更眉尖、惹得闲愁。牵情处,是张郎年少,一种风流。

别后长堤目断,空记得当时,马上墙头。细雨轻烟,何处夕系扁舟。叮咛再须折赠,劝狂风、休挽长条。春未老,到成阴、终待共游。

拼音

jīn chuí yān zhòng,xuě yáng fēng qīng,dōng fēng guàn dé duō jiāo。xiù sè yī yī,piān yīng lǜ shuǐ zhū lóu。yāo zhī xiān lái tài shòu,gèng méi jiān rě dé xián chóu。qiān qíng chù,shì zhāng láng nián shǎo,yī zhǒng fēng liú。

bié hòu zhǎng dī mù duàn,kōng jì dé dāng shí,mǎ shàng qiáng tóu。xì yǔ qīng yān,hé chù xī xì biǎn zhōu。dīng níng zài xū zhé zèng,quàn kuáng fēng xiū wǎn zhǎng tiáo。chūn wèi lǎo,dào chéng yīn zhōng dài gòng yóu。

作者介绍

赵长卿

宋 · ? - ?

宋宗室,居南丰,号仙源居士。宁宗嘉定末前后尚在世。尝买一妾,教之习苏轼文词,为女母索归,嫁之于农夫,每寄词以问讯,长卿则为酬答。文词通俗,多情爱之作。有《惜香乐府》。

查看全部作品 →