代上人赋当字

尘居苦喧嚣,禅房爱清旷。

及兹淹信宿,俗虑俱涤荡。

是时仲冬秋,南天寒未壮。

微云忽已收,薄霜犹可望。

从席罗嘉蔬,开樽出清酿。

惟应效真率,安用学排当。

形忘饮颇狂,耳热歌自放。

诗成一绝倒,琴罢倍惆怅。

淳音风雅前,古调羲轩上。

哇淫杂桑濮,雉雊牛鸣盎。

愿言复心声,千载起沦丧。

拼音

chén jū kǔ xuān xiāo,chán fáng ài qīng kuàng。

jí zī yān xìn sù,sú lǜ jù dí dàng。

shì shí zhòng dōng qiū,nán tiān hán wèi zhuàng。

wēi yún hū yǐ shōu,báo shuāng yóu kě wàng。

cóng xí luó jiā shū,kāi zūn chū qīng niàng。

wéi yīng xiào zhēn lǜ,ān yòng xué pái dāng。

xíng wàng yǐn pǒ kuáng,ěr rè gē zì fàng。

shī chéng yī jué dào,qín bà bèi chóu chàng。

chún yīn fēng yǎ qián,gǔ diào xī xuān shàng。

wa yín zá sāng pú,zhì gòu niú míng àng。

yuàn yán fù xīn shēng,qiān zài qǐ lún sàng。

作者介绍

林弼

明 · ? - ?

明福建龙溪人,初名唐臣,字元凯。元顺帝至正进士。工文词。入明,与修《元史》,授吏部主事,官至登州知府。

查看全部作品 →