题洪元质墨竹

今代画竹称妙绝,李公息斋赵松雪。

天风吹墨落人间,一幅千金香未灭。

今君笔势清且扬,直与二公相颉颃。

千林露滴翠葆湿,万竿风拂琅玕长。

山斋昼闲快一睹,错落篆籀犹遗古。

凤凰飞去苍梧云,鹧鸪啼破黄陵雨。

人言无声胜有声,画思何如诗思清。

冯君为我写梅雪,岁寒结此泉石盟。

拼音

jīn dài huà zhú chēng miào jué,lǐ gōng xī zhāi zhào sōng xuě。

tiān fēng chuī mò luò rén jiān,yī fú qiān jīn xiāng wèi miè。

jīn jūn bǐ shì qīng qiě yáng,zhí yǔ èr gōng xiāng jié háng。

qiān lín lù dī cuì bǎo shī,wàn gān fēng fú láng gān zhǎng。

shān zhāi zhòu xián kuài yī dǔ,cuò luò zhuàn zhòu yóu yí gǔ。

fèng huáng fēi qù cāng wú yún,zhè gū tí pò huáng líng yǔ。

rén yán wú shēng shèng yǒu shēng,huà sī hé rú shī sī qīng。

féng jūn wèi wǒ xiě méi xuě,suì hán jié cǐ quán shí méng。

作者介绍

林弼

明 · ? - ?

明福建龙溪人,初名唐臣,字元凯。元顺帝至正进士。工文词。入明,与修《元史》,授吏部主事,官至登州知府。

查看全部作品 →