瑞鹧鸪·其一遣情

宝奁常见晓妆时。面药香融傅口脂。扰扰亲曾撩绿鬓,纤纤巧与画新眉。

浓欢已散西风远,忆泪无多为你垂。各自从今好消遣,莫将红叶浪题诗。

拼音

bǎo lián cháng jiàn xiǎo zhuāng shí。miàn yào xiāng róng fù kǒu zhī。rǎo rǎo qīn céng liāo lǜ bìn,xiān xiān qiǎo yǔ huà xīn méi。

nóng huān yǐ sàn xī fēng yuǎn,yì lèi wú duō wèi nǐ chuí。gè zì cóng jīn hǎo xiāo qiǎn,mò jiāng hóng yè làng tí shī。

作者介绍

赵长卿

宋 · ? - ?

宋宗室,居南丰,号仙源居士。宁宗嘉定末前后尚在世。尝买一妾,教之习苏轼文词,为女母索归,嫁之于农夫,每寄词以问讯,长卿则为酬答。文词通俗,多情爱之作。有《惜香乐府》。

查看全部作品 →