汉宫春·其一题钟肇长短句

谢病归来,便文殊相问,懒下禅床。雀罗晨有剥啄,颠倒衣裳。袖中贽卷,原夫辈、安敢争强。若不是,子期苗裔,也应通谱元常。

村叟鸡鸣籁动,更休烦箫管,自协宫商。酒边唤回柳七,压倒秦郎。一觞一咏,老尚书、闲杀何妨。烦问讯,雪洲健否,别来莫有新腔。

拼音

xiè bìng guī lái,biàn wén shū xiāng wèn,lǎn xià chán chuáng。què luó chén yǒu bō zhuó,diān dào yī shang。xiù zhōng zhì juǎn,yuán fū bèi ān gǎn zhēng qiáng。ruò bù shì,zi qī miáo yì,yě yīng tōng pǔ yuán cháng。

cūn sǒu jī míng lài dòng,gèng xiū fán xiāo guǎn,zì xié gōng shāng。jiǔ biān huàn huí liǔ qī,yā dào qín láng。yī shāng yī yǒng,lǎo shàng shū xián shā hé fáng。fán wèn xùn,xuě zhōu jiàn fǒu,bié lái mò yǒu xīn qiāng。

作者介绍

刘克庄

宋 · 1187年 - 1269年

南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。

查看全部作品 →