念奴娇·其一十五四和

太丘晚节,把家事、一切传他谌纪。业已休休,又谁解露绶,会稽郡邸。张丈殷兄,阮生朱老,相与为唇齿。酒楼犹记,谪仙尝醉于此。

一二耆旧贻书,新来强健否,问年今几。谢傅当时,却因个甚,抛了东山起。对局含颦,闻筝堕泪,围在愁城里。吾评晋士,不如归去来子。

拼音

tài qiū wǎn jié,bǎ jiā shì yī qiè chuán tā chén jì。yè yǐ xiū xiū,yòu shuí jiě lù shòu,huì jī jùn dǐ。zhāng zhàng yīn xiōng,ruǎn shēng zhū lǎo,xiāng yǔ wèi chún chǐ。jiǔ lóu yóu jì,zhé xiān cháng zuì yú cǐ。

yī èr qí jiù yí shū,xīn lái qiáng jiàn fǒu,wèn nián jīn jǐ。xiè fù dāng shí,què yīn gè shén,pāo le dōng shān qǐ。duì jú hán pín,wén zhēng duò lèi,wéi zài chóu chéng lǐ。wú píng jìn shì,bù rú guī qù lái zi。

作者介绍

刘克庄

宋 · 1187年 - 1269年

南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。

查看全部作品 →