满江红·其五 刘克庄 宋 祷祝封姨,休把做、扬沙吹砾。费西帝、许多薰染,浓香深色。满插铜匜芳气烈,高张画烛祥光赤。向先生、鼻观细参来,三千息。人老大,年华急。花妖艳,天公惜。到一枝摇落,千林萧瑟。摘蕊莫教轻糁地,返魂依旧能倾国。待彩云、月下再来时,寻陈迹。 拼音 dǎo zhù fēng yí,xiū bǎ zuò yáng shā chuī lì。fèi xī dì xǔ duō xūn rǎn,nóng xiāng shēn sè。mǎn chā tóng yí fāng qì liè,gāo zhāng huà zhú xiáng guāng chì。xiàng xiān shēng bí guān xì cān lái,sān qiān xī。rén lǎo dà,nián huá jí。huā yāo yàn,tiān gōng xī。dào yī zhī yáo luò,qiān lín xiāo sè。zhāi ruǐ mò jiào qīng sǎn dì,fǎn hún yī jiù néng qīng guó。dài cǎi yún yuè xià zài lái shí,xún chén jì。 作者介绍 刘 刘克庄 宋 · 1187年 - 1269年 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 查看全部作品 →