满江红·其二十六再和 刘克庄 宋 奎墨西来,落笔处、亲蒙天笑。谁信道、郡人生怕,福星移照。宾客唱予还和汝,使君安老兼怀少。况醉能同乐醒能文,新腔妙。无诸国,渐声教。元结辈,宣明诏。恍梦中辽鹤,重来华表。一盏勘书殊简径,万灯侍辇曾荣耀。怪晴檐、乾鹊语查查,公归兆。 拼音 kuí mò xī lái,luò bǐ chù qīn méng tiān xiào。shuí xìn dào jùn rén shēng pà,fú xīng yí zhào。bīn kè chàng yǔ hái hé rǔ,shǐ jūn ān lǎo jiān huái shǎo。kuàng zuì néng tóng lè xǐng néng wén,xīn qiāng miào。wú zhū guó,jiàn shēng jiào。yuán jié bèi,xuān míng zhào。huǎng mèng zhōng liáo hè,zhòng lái huá biǎo。yī zhǎn kān shū shū jiǎn jìng,wàn dēng shì niǎn céng róng yào。guài qíng yán qián què yǔ chá chá,gōng guī zhào。 作者介绍 刘 刘克庄 宋 · 1187年 - 1269年 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 查看全部作品 →