最高楼·其一·戊戌自寿 刘克庄 宋 南岳后,累任作祠官。试说与君看。仙都玉局才交卸,新衔又管华州山。怪先生,吟胆壮,饮肠宽。去岁拥、旌旗称太守。今岁带、笭箵称漫叟。慵入闹,惯投闲。有时拂袖寻种放,有时携枕就陈抟。任旁人,嘲潦倒,笑痴顽。 拼音 nán yuè hòu,lèi rèn zuò cí guān。shì shuō yǔ jūn kàn。xiān dōu yù jú cái jiāo xiè,xīn xián yòu guǎn huá zhōu shān。guài xiān shēng,yín dǎn zhuàng,yǐn cháng kuān。qù suì yōng jīng qí chēng tài shǒu。jīn suì dài líng xīng chēng màn sǒu。yōng rù nào,guàn tóu xián。yǒu shí fú xiù xún zhǒng fàng,yǒu shí xié zhěn jiù chén tuán。rèn páng rén,cháo lǎo dào,xiào chī wán。 作者介绍 刘 刘克庄 宋 · 1187年 - 1269年 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 查看全部作品 →