最高楼其四 刘克庄 宋 辛亥后,六请挂衣冠。甲子始休官。白驹恰则来空谷,青牛早已出函关。笑狂生,还笏易,上竿难。也莫爱、宫中请内相。也莫爱、堂中呼六丈。但祷祝,要痴顽。懒挥玉斧重修月,不扶铁拐会登山。免飞升,长快活,戏人间。 拼音 xīn hài hòu,liù qǐng guà yī guān。jiǎ zi shǐ xiū guān。bái jū qià zé lái kōng gǔ,qīng niú zǎo yǐ chū hán guān。xiào kuáng shēng,hái hù yì,shàng gān nán。yě mò ài gōng zhōng qǐng nèi xiāng。yě mò ài táng zhōng hū liù zhàng。dàn dǎo zhù,yào chī wán。lǎn huī yù fǔ zhòng xiū yuè,bù fú tiě guǎi huì dēng shān。miǎn fēi shēng,zhǎng kuài huó,xì rén jiān。 作者介绍 刘 刘克庄 宋 · 1187年 - 1269年 南宋诗人、词人、诗论家。字潜夫,号后村。福建莆田人。宋末文坛领袖,辛派词人的重要代表,词风豪迈慷慨。在江湖诗人中年寿最长,官位最高,成就也最大。晚年致力于辞赋创作,提出了许多革新理论。 查看全部作品 →