念奴娇·其二

故山秋晚,叹萧萧华发,霜林同色。崖谷题诗追旧赏,往往苍苔绿壁。二士权奇,一翁衰病,努力攀筇屐。佛香吹过,了知境是空寂。

别后风月佳时,拄颐何事,想东林遥碧。小砑蛮笺惊秀句,天巧何曾雕刻。倚马雄才,凌云逸气,路觉丹霄直。三千牍就,看君归奏文石。

拼音

gù shān qiū wǎn,tàn xiāo xiāo huá fā,shuāng lín tóng sè。yá gǔ tí shī zhuī jiù shǎng,wǎng wǎng cāng tái lǜ bì。èr shì quán qí,yī wēng shuāi bìng,nǔ lì pān qióng jī。fú xiāng chuī guò,le zhī jìng shì kōng jì。

bié hòu fēng yuè jiā shí,zhǔ yí hé shì,xiǎng dōng lín yáo bì。xiǎo yà mán jiān jīng xiù jù,tiān qiǎo hé céng diāo kè。yǐ mǎ xióng cái,líng yún yì qì,lù jué dān xiāo zhí。sān qiān dú jiù,kàn jūn guī zòu wén shí。

作者介绍

刘一止

宋 · 1078年 - 1160年

刘一止,字行简,号太简居士,湖州归安(今浙江湖州)人。宣和三年进士,累官中书舍人、给事中,以敷文阁直学士致仕。为文敏捷,博学多才,其诗为吕本中、陈与义所叹赏。有《苕溪集》。

查看全部作品 →