洞仙歌

细风轻雾,锁山城清晓。冷蕊疏枝为谁好。对斜桥孤驿,流水溅溅,无限意,清影徘徊自照。

何郎空立马,恼乱馀香,绮思凭花更娟妙。肠断处,天涯路远音稀,行人怨、角声吹老。叹客里经春又三年,向月地云阶,负伊多少。

拼音

xì fēng qīng wù,suǒ shān chéng qīng xiǎo。lěng ruǐ shū zhī wèi shuí hǎo。duì xié qiáo gū yì,liú shuǐ jiàn jiàn,wú xiàn yì,qīng yǐng pái huái zì zhào。

hé láng kōng lì mǎ,nǎo luàn yú xiāng,qǐ sī píng huā gèng juān miào。cháng duàn chù,tiān yá lù yuǎn yīn xī,xíng rén yuàn jiǎo shēng chuī lǎo。tàn kè lǐ jīng chūn yòu sān nián,xiàng yuè dì yún jiē,fù yī duō shǎo。

作者介绍

刘一止

宋 · 1078年 - 1160年

刘一止,字行简,号太简居士,湖州归安(今浙江湖州)人。宣和三年进士,累官中书舍人、给事中,以敷文阁直学士致仕。为文敏捷,博学多才,其诗为吕本中、陈与义所叹赏。有《苕溪集》。

查看全部作品 →