清平乐

芳年妙妓,淡拂铅华翠。轻笑自然生百媚,争那尊前人意。

酒倾琥珀杯时,更堪能唱新词。赚得王孙狂处,断肠一搦腰肢。

拼音

fāng nián miào jì,dàn fú qiān huá cuì。qīng xiào zì rán shēng bǎi mèi,zhēng nà zūn qián rén yì。

jiǔ qīng hǔ pò bēi shí,gèng kān néng chàng xīn cí。zhuàn dé wáng sūn kuáng chù,duàn cháng yī nuò yāo zhī。

作者介绍

尹鹗

五代十国 · ? - ?

五代时成都人。仕前蜀。工诗词,与宾贡、李珣友善。珣本波斯族,鹗性滑稽,常作诗嘲之。累官至翰林校书。

查看全部作品 →