满江红·钱舜举桃花折枝

前度刘郎,重来访、玄都燕麦。回首地、暗香销尽,暮云低碧。啼鸟犹知人怅望,东风不管花狼籍。又凄凄、红雨夕阳中,空相忆。

繁华梦,浑无迹。丹青笔,还留得。恍一枝常见,故园春色。尘世事多吾欲避,武陵路远谁能觅。但有山、可隐便须归,栽桃客。

拼音

qián dù liú láng,zhòng lái fǎng xuán dōu yàn mài。huí shǒu dì àn xiāng xiāo jǐn,mù yún dī bì。tí niǎo yóu zhī rén chàng wàng,dōng fēng bù guǎn huā láng jí。yòu qī qī hóng yǔ xī yáng zhōng,kōng xiāng yì。

fán huá mèng,hún wú jì。dān qīng bǐ,hái liú dé。huǎng yī zhī cháng jiàn,gù yuán chūn sè。chén shì shì duō wú yù bì,wǔ líng lù yuǎn shuí néng mì。dàn yǒu shān kě yǐn biàn xū guī,zāi táo kè。

作者介绍

张翥

元 · 1287年 - 1368年

元晋宁人,字仲举,号蜕庵。豪放不羁,好蹴鞠,喜音乐。少时家居江南,从学于李存、仇远,以诗文名。顺帝至正初,召为国子助教,寻退居。修辽金元三史,起为翰林编修,史成,升礼仪院判官。累迁河南平章政事,以翰林承旨致仕。为诗格调甚高,词尤婉丽风流。有《蜕庵集》。

查看全部作品 →