露华玉簪 张翥 元 瀛洲种玉。总付与花神,月底深斸。琢就瑶笄,光映鬓云斜矗。几度借取搔头,别试汉宫妆束。风露冷,幽香半襟,淡伫阑曲。亭亭雪艳愁独。爱粉沁冰筒,须拈金粟。石上那回磨断,争忍轻触。一自楚客归来,珠履旧游谁续。秋梦起,残妆半簪坠绿。 拼音 yíng zhōu zhǒng yù。zǒng fù yǔ huā shén,yuè dǐ shēn zhǔ。zuó jiù yáo jī,guāng yìng bìn yún xié chù。jǐ dù jiè qǔ sāo tóu,bié shì hàn gōng zhuāng shù。fēng lù lěng,yōu xiāng bàn jīn,dàn zhù lán qū。tíng tíng xuě yàn chóu dú。ài fěn qìn bīng tǒng,xū niān jīn sù。shí shàng nà huí mó duàn,zhēng rěn qīng chù。yī zì chǔ kè guī lái,zhū lǚ jiù yóu shuí xù。qiū mèng qǐ,cán zhuāng bàn zān zhuì lǜ。 作者介绍 张 张翥 元 · 1287年 - 1368年 元晋宁人,字仲举,号蜕庵。豪放不羁,好蹴鞠,喜音乐。少时家居江南,从学于李存、仇远,以诗文名。顺帝至正初,召为国子助教,寻退居。修辽金元三史,起为翰林编修,史成,升礼仪院判官。累迁河南平章政事,以翰林承旨致仕。为诗格调甚高,词尤婉丽风流。有《蜕庵集》。 查看全部作品 →