木兰花慢·扬州寿纪子周

皇天忧世难,生俊乂,佐时来。有忠孝诚心,文章大手,经济雄才。他年汉庭三策,要青云高步出尘埃。儿女徒惊气岸,丹青莫状灵台。

诗人清骨即仙才。何处觅蓬莱。便唤取何郎,一尊同醉,东阁官梅。充闾郁葱佳气,挽春风、都入紫霞杯。休道寿君无物,滔滔万里江淮。

拼音

huáng tiān yōu shì nán,shēng jùn yì,zuǒ shí lái。yǒu zhōng xiào chéng xīn,wén zhāng dà shǒu,jīng jì xióng cái。tā nián hàn tíng sān cè,yào qīng yún gāo bù chū chén āi。ér nǚ tú jīng qì àn,dān qīng mò zhuàng líng tái。

shī rén qīng gǔ jí xiān cái。hé chù mì péng lái。biàn huàn qǔ hé láng,yī zūn tóng zuì,dōng gé guān méi。chōng lǘ yù cōng jiā qì,wǎn chūn fēng dōu rù zǐ xiá bēi。xiū dào shòu jūn wú wù,tāo tāo wàn lǐ jiāng huái。

作者介绍

王旭

元 · ? - ?

元东平人,字景初。家贫力学,授徒为生,足迹半天下。与同郡王构及永平王磐,俱以文章名世,时称三王。有《兰轩集》。

查看全部作品 →