木兰花慢·听姜惠甫摘阮

想高情千古,谁得似、仲容贤。把山海遗音,写归玄璧,妙绝当年。清风竹林人去,被浮哇、迷却性中天。不有黄台公子,宁闻清庙朱弦。

博山香底坐臞仙。幽兴想飘然。笑袅袅繁声,三生儿女,恩怨流连。回头月明千里,正松风、岩壑和流泉。座上神游八表,知音不在言传。

拼音

xiǎng gāo qíng qiān gǔ,shuí dé shì zhòng róng xián。bǎ shān hǎi yí yīn,xiě guī xuán bì,miào jué dāng nián。qīng fēng zhú lín rén qù,bèi fú wa mí què xìng zhōng tiān。bù yǒu huáng tái gōng zi,níng wén qīng miào zhū xián。

bó shān xiāng dǐ zuò qú xiān。yōu xīng xiǎng piāo rán。xiào niǎo niǎo fán shēng,sān shēng ér nǚ,ēn yuàn liú lián。huí tóu yuè míng qiān lǐ,zhèng sōng fēng yán hè hé liú quán。zuò shàng shén yóu bā biǎo,zhī yīn bù zài yán chuán。

作者介绍

王旭

元 · ? - ?

元东平人,字景初。家贫力学,授徒为生,足迹半天下。与同郡王构及永平王磐,俱以文章名世,时称三王。有《兰轩集》。

查看全部作品 →