石州慢

京浙尘埃,闽峤风霜,不觉催老。封侯事付儿曹,懒把菱花频照。明光赋笔,那知白首山中,年年管领闲花草。叩角夜漫漫,问何时能晓。

堪笑。空有传世千篇,正似病呻饥啸。欲傲王侯,早被王侯相傲。盖棺事定,即今老子犹龙,荣枯得丧浑难料。无酒不须愁,问黄花知道。

拼音

jīng zhè chén āi,mǐn jiào fēng shuāng,bù jué cuī lǎo。fēng hóu shì fù ér cáo,lǎn bǎ líng huā pín zhào。míng guāng fù bǐ,nà zhī bái shǒu shān zhōng,nián nián guǎn lǐng xián huā cǎo。kòu jiǎo yè màn màn,wèn hé shí néng xiǎo。

kān xiào。kōng yǒu chuán shì qiān piān,zhèng shì bìng shēn jī xiào。yù ào wáng hóu,zǎo bèi wáng hóu xiāng ào。gài guān shì dìng,jí jīn lǎo zi yóu lóng,róng kū dé sàng hún nán liào。wú jiǔ bù xū chóu,wèn huáng huā zhī dào。

作者介绍

赵文

元 · 1239年 - 1315年

元吉安庐陵人,字仪可,一字惟恭,初名宋永,号青山。尝三贡于乡,由国学上舍仕南雄府教授。宋亡,入闽依文天祥。元兵下汀州,文与天祥相失,逃归故里。后起为东湖书院山长,授南雄郡文学。有《青山集》。

查看全部作品 →