洞仙歌·漫兴

云间倦翼,向林边知倦。回首吾庐梦中见。霜催吟鬓,尘涴征衫,竟孤负、清夜猿惊鹤怨。

绨袍空敝却,岁月无情,赢得当时故人恋。谩索笑,共梅花,弄粉吹香,怕肠断、东风庭院。奈芳草萋萋怨王孙,看江北江南,几回青遍。

拼音

yún jiān juàn yì,xiàng lín biān zhī juàn。huí shǒu wú lú mèng zhōng jiàn。shuāng cuī yín bìn,chén wò zhēng shān,jìng gū fù qīng yè yuán jīng hè yuàn。

tí páo kōng bì què,suì yuè wú qíng,yíng dé dāng shí gù rén liàn。mán suǒ xiào,gòng méi huā,nòng fěn chuī xiāng,pà cháng duàn dōng fēng tíng yuàn。nài fāng cǎo qī qī yuàn wáng sūn,kàn jiāng běi jiāng nán,jǐ huí qīng biàn。

作者介绍

吴景奎

元 · 1292年 - 1355年

元婺州兰溪人,字文可。七岁力学如成人,年十三为乡正。刘贞为浙东宪府掾,辟为从事,后荐署兴化路儒学录,以母老辞不就。博学,尤善为诗,词句清丽,有唐人风。有《药房樵唱》。

查看全部作品 →