一剪梅

新得前高自发扬。峰峦峭拔,松桧成行。道人归计出红尘,碧洞高眠,无事牵肠。

白发垂垂两鬓霜。青松影里,描邈难妆。往来游戏日当斜,行也清凉。坐也清凉。

拼音

xīn dé qián gāo zì fā yáng。fēng luán qiào bá,sōng guì chéng xíng。dào rén guī jì chū hóng chén,bì dòng gāo mián,wú shì qiān cháng。

bái fā chuí chuí liǎng bìn shuāng。qīng sōng yǐng lǐ,miáo miǎo nán zhuāng。wǎng lái yóu xì rì dāng xié,xíng yě qīng liáng。zuò yě qīng liáng。

作者介绍

尹志平

元 · 1169年 - 1251年

尹志平,字太和,为金末及元代蒙古时期著名全真道士。祖籍河北沧州,宋时徙居莱州(今山东掖县)。邱处机卒时遗命志平嗣教(或云遗命宋道安嗣教。待处机丧事终,宋以年老请志平代),是为全真道第六代掌教宗师。

查看全部作品 →