酹江月

世途艰阻,正堪悲、万里清秋摇落。况复乾坤还闭物,奚啻切床肤剥。消长盈虚,循环反覆,夜半惊孤鹤。东君着意,惠风先到嵓壑。

悦亲原有清欢,箪瓢食饮,不害贫家乐。多病留侯空自苦,惭愧长身诸葛。素手躬耕,卧龙冈上,准备丰年穫。豚蹄社鼓,几时同醉寥廓。

拼音

shì tú jiān zǔ,zhèng kān bēi wàn lǐ qīng qiū yáo luò。kuàng fù qián kūn hái bì wù,xī chì qiè chuáng fū bō。xiāo zhǎng yíng xū,xún huán fǎn fù,yè bàn jīng gū hè。dōng jūn zhe yì,huì fēng xiān dào yán hè。

yuè qīn yuán yǒu qīng huān,dān piáo shí yǐn,bù hài pín jiā lè。duō bìng liú hóu kōng zì kǔ,cán kuì zhǎng shēn zhū gé。sù shǒu gōng gēng,wò lóng gāng shàng,zhǔn bèi fēng nián huò。tún tí shè gǔ,jǐ shí tóng zuì liáo kuò。

作者介绍

安熙

元 · 1270年 - 1311年

元真定藁城人,字敬仲,号默庵。性至孝。既承家学,又私淑刘因之学。其学一以圣贤为师。不屑仕进,家居教授,四方之来学者,多所成就。有《默庵集》。

查看全部作品 →