烛影摇红·前事用吕东窗韵

三尺枯桐,古来长恨知音少。玉箫吹断凤楼云,此恨何时了。落日飞鸿声悄。□长江、离魂浩渺。□□□□,□□□□,□□谁表。

风雨红稀,梦回别院莺啼晓。一生孤负看花心,惆怅人空老。待访还丹瑞草。驾飙轮、蓬莱去好。又愁沧海,恍惚尘扬,难寻仙岛。

拼音

sān chǐ kū tóng,gǔ lái zhǎng hèn zhī yīn shǎo。yù xiāo chuī duàn fèng lóu yún,cǐ hèn hé shí le。luò rì fēi hóng shēng qiāo。zhǎng jiāng lí hún hào miǎo。,,shuí biǎo。

fēng yǔ hóng xī,mèng huí bié yuàn yīng tí xiǎo。yī shēng gū fù kàn huā xīn,chóu chàng rén kōng lǎo。dài fǎng hái dān ruì cǎo。jià biāo lún péng lái qù hǎo。yòu chóu cāng hǎi,huǎng hū chén yáng,nán xún xiān dǎo。

作者介绍

白朴

元 · 1226年 - 1306年

白朴,原名恒,字仁甫,后改名朴,字太素,号兰谷。汉族,祖籍隩州(今山西河曲),后徙居真定(今河北正定县),晚岁寓居金陵(今南京市),终身未仕。他是元代著名的杂剧作家,与关汉卿、马致远、郑光祖并称为元曲四大作家(另有一说为关汉卿、马致远、王实甫、白朴)。代表作主要有《唐明皇秋夜梧桐雨》、《裴少俊墙头马上》、《董秀英花月东墙记》等。

查看全部作品 →