满江红·次韵答畅泊然

满纸龙鸾,浑压倒、来禽青李。黄绢好、朝吟暮玩,爱之无已。玉刻来从千载上,宝珠出自重渊底。每相逢慰淡相于,如君几。

无所见,哗然毁。安所有,同然喜。赖多情问我,病欤贫耳。一寸灰心寒欲尽,数茎绿发愁难理。说青帘高处有仙乡,无人指。

拼音

mǎn zhǐ lóng luán,hún yā dào lái qín qīng lǐ。huáng juàn hǎo cháo yín mù wán,ài zhī wú yǐ。yù kè lái cóng qiān zài shàng,bǎo zhū chū zì zhòng yuān dǐ。měi xiāng féng wèi dàn xiāng yú,rú jūn jǐ。

wú suǒ jiàn,huā rán huǐ。ān suǒ yǒu,tóng rán xǐ。lài duō qíng wèn wǒ,bìng yú pín ěr。yī cùn huī xīn hán yù jǐn,shù jīng lǜ fā chóu nán lǐ。shuō qīng lián gāo chù yǒu xiān xiāng,wú rén zhǐ。

作者介绍

刘敏中

元 · 1243年 - 1318年

元济南章丘人,字端甫,号中庵。世祖时由中书掾擢兵部主事,拜监察御史。劾权臣桑哥,不报,辞归。起为御史台都事。成宗大德中,历集贤学士,商议中书省事,上疏陈十事。武宗立,召至上京,庶政多所更定。官至翰林学士承旨。卒谥文简。平生义不茍进,进必有所匡救。为文辞理备辞明。有《平宋录》、《中庵集》。

查看全部作品 →