木兰花慢·为完颜振之寿

笑功名谩我,都几许、竞匆匆。记玉佩红鞓,长安陌上,人指青骢。归来买田故园,尽人间社燕与秋鸿。唤奴拿鱼溪上,看儿种豆村东。

算来何物是穷通。只有读书功。爱杖屦风流,崖西古石,舍北长松。宦尘千丈如海,更何心鞍马避奴童。万古醉中天地,井蛙湖海元龙。

拼音

xiào gōng míng mán wǒ,dōu jǐ xǔ jìng cōng cōng。jì yù pèi hóng tīng,zhǎng ān mò shàng,rén zhǐ qīng cōng。guī lái mǎi tián gù yuán,jǐn rén jiān shè yàn yǔ qiū hóng。huàn nú ná yú xī shàng,kàn ér zhǒng dòu cūn dōng。

suàn lái hé wù shì qióng tōng。zhǐ yǒu dú shū gōng。ài zhàng jù fēng liú,yá xī gǔ shí,shě běi zhǎng sōng。huàn chén qiān zhàng rú hǎi,gèng hé xīn ān mǎ bì nú tóng。wàn gǔ zuì zhōng tiān dì,jǐng wā hú hǎi yuán lóng。

作者介绍

魏初

元 · 1232年 - 1292年

元弘州顺圣人,字太初,号青崖。好读书,尤长于《春秋》,为文简而有法。中统元年,辟为中书省掾吏,兼掌书记。寻辞归,隐居教授。起为国史院编修官,拜监察御史。多所建白。累拜侍御史,出为江南台御史中丞。有《青崖集》。

查看全部作品 →