木兰花慢·宋汉臣墨梅并叙

爱笔端造化,春不尽、思无边。看诗意精神,不求颜色,物外神仙。回头水南水北,觉冰姿玉骨却悽然。一片肝肠铁石,三年雪月情缘。

洛阳尊俎记留连。慷慨正华年。恨鞍马匆匆,长亭老树,芳草离筵。西风雁来何许,忽传将、幽恨到重泉。昨日东溪再过,不堪尘满冰弦。

拼音

ài bǐ duān zào huà,chūn bù jǐn sī wú biān。kàn shī yì jīng shén,bù qiú yán sè,wù wài shén xiān。huí tóu shuǐ nán shuǐ běi,jué bīng zī yù gǔ què qī rán。yī piàn gān cháng tiě shí,sān nián xuě yuè qíng yuán。

luò yáng zūn zǔ jì liú lián。kāng kǎi zhèng huá nián。hèn ān mǎ cōng cōng,zhǎng tíng lǎo shù,fāng cǎo lí yán。xī fēng yàn lái hé xǔ,hū chuán jiāng yōu hèn dào zhòng quán。zuó rì dōng xī zài guò,bù kān chén mǎn bīng xián。

作者介绍

魏初

元 · 1232年 - 1292年

元弘州顺圣人,字太初,号青崖。好读书,尤长于《春秋》,为文简而有法。中统元年,辟为中书省掾吏,兼掌书记。寻辞归,隐居教授。起为国史院编修官,拜监察御史。多所建白。累拜侍御史,出为江南台御史中丞。有《青崖集》。

查看全部作品 →