满江红·为书史王慥甫寿 魏初 元 年少才华,文字里、已曾相识。还又喜、柏台高选,我承飞檄。笔底辉辉多古意,幕中隐隐当勍敌。更今年、相从入川来,良多益。心与胆,当如石。须不负,文章力。要他年事业,轰腾霹雳。自觉空疏成底事,爱君文雅吾平昔。把清江、都与酿成春,如鲸吸。 拼音 nián shǎo cái huá,wén zì lǐ yǐ céng xiāng shí。hái yòu xǐ bǎi tái gāo xuǎn,wǒ chéng fēi xí。bǐ dǐ huī huī duō gǔ yì,mù zhōng yǐn yǐn dāng qíng dí。gèng jīn nián xiāng cóng rù chuān lái,liáng duō yì。xīn yǔ dǎn,dāng rú shí。xū bù fù,wén zhāng lì。yào tā nián shì yè,hōng téng pī lì。zì jué kōng shū chéng dǐ shì,ài jūn wén yǎ wú píng xī。bǎ qīng jiāng dōu yǔ niàng chéng chūn,rú jīng xī。 作者介绍 魏 魏初 元 · 1232年 - 1292年 元弘州顺圣人,字太初,号青崖。好读书,尤长于《春秋》,为文简而有法。中统元年,辟为中书省掾吏,兼掌书记。寻辞归,隐居教授。起为国史院编修官,拜监察御史。多所建白。累拜侍御史,出为江南台御史中丞。有《青崖集》。 查看全部作品 →