满江红·为双溪丞相寿

借问中朝,谁得似、相公勋旧。记前日、风云惨淡,雷霆奔走。万里野烟空绿树,旌旗莫卷熊罴吼。便挺身、飞出虎狼群,人能否。

元自有,谈天口。初不负,经纶手。更诗书万卷,文章星斗。乐圣衔杯应暂耳,不妨桐院闲清昼。愿寿杯、青与北山松,俱长久。

拼音

jiè wèn zhōng cháo,shuí dé shì xiāng gōng xūn jiù。jì qián rì fēng yún cǎn dàn,léi tíng bēn zǒu。wàn lǐ yě yān kōng lǜ shù,jīng qí mò juǎn xióng pí hǒu。biàn tǐng shēn fēi chū hǔ láng qún,rén néng fǒu。

yuán zì yǒu,tán tiān kǒu。chū bù fù,jīng lún shǒu。gèng shī shū wàn juǎn,wén zhāng xīng dòu。lè shèng xián bēi yīng zàn ěr,bù fáng tóng yuàn xián qīng zhòu。yuàn shòu bēi qīng yǔ běi shān sōng,jù zhǎng jiǔ。

作者介绍

魏初

元 · 1232年 - 1292年

元弘州顺圣人,字太初,号青崖。好读书,尤长于《春秋》,为文简而有法。中统元年,辟为中书省掾吏,兼掌书记。寻辞归,隐居教授。起为国史院编修官,拜监察御史。多所建白。累拜侍御史,出为江南台御史中丞。有《青崖集》。

查看全部作品 →