行香子·劝徐老奉善 王处一 元 苦海茫茫。深可悲伤。个风风、稍悟真常。衣冠不整,俗业消亡。乃了真功,忘彼我,没参详。身入圆光。宝现嘉祥。瑞烟笼、七朵莲芳。重开玉蕊,复结银霜。透太虚中,无衰老,永清凉。 拼音 kǔ hǎi máng máng。shēn kě bēi shāng。gè fēng fēng shāo wù zhēn cháng。yī guān bù zhěng,sú yè xiāo wáng。nǎi le zhēn gōng,wàng bǐ wǒ,méi cān xiáng。shēn rù yuán guāng。bǎo xiàn jiā xiáng。ruì yān lóng qī duǒ lián fāng。zhòng kāi yù ruǐ,fù jié yín shuāng。tòu tài xū zhōng,wú shuāi lǎo,yǒng qīng liáng。 作者介绍 王 王处一 元 · 1142年 - 1217年 金宁海东牟(今山东乳山)人,道士,字玉阳,号全阳子,一说号华阳子。从王重阳学道,修真于昆崳山烟霞洞。人称“跌脚仙人”。章宗承安中,曾被召见。元世祖时赠玉阳体元广度真人。 查看全部作品 →