渔家傲

云外宾鸿声渐杳。羁人听罢如尝蓼。我对清尊时复倒。风露早。黄鸡果是能催晓。

莲褪残红凉乍到。水天一色供游眺。短笛悲秋知音少。吹别调。新翻商意渔家傲。

拼音

yún wài bīn hóng shēng jiàn yǎo。jī rén tīng bà rú cháng liǎo。wǒ duì qīng zūn shí fù dào。fēng lù zǎo。huáng jī guǒ shì néng cuī xiǎo。

lián tuì cán hóng liáng zhà dào。shuǐ tiān yī sè gōng yóu tiào。duǎn dí bēi qiū zhī yīn shǎo。chuī bié diào。xīn fān shāng yì yú jiā ào。

作者介绍

许有孚

元 · ? - ?

元汤阴人,字可行。许有壬弟。文宗至顺元年进士,授湖广儒学副提举,改湖广行省检校。累除南台御史,迁同佥太常礼仪院事。与有壬父子唱和,成《圭塘欸乃集》。

查看全部作品 →