采桑子

马蹄如水朝天去,冷落朝云。心事休论。蘸甲从他酒百分。

不须更听阳关彻,销尽冰魂。惆怅离樽。衣上馀香臂上痕。

拼音

mǎ tí rú shuǐ cháo tiān qù,lěng luò cháo yún。xīn shì xiū lùn。zhàn jiǎ cóng tā jiǔ bǎi fēn。

bù xū gèng tīng yáng guān chè,xiāo jǐn bīng hún。chóu chàng lí zūn。yī shàng yú xiāng bì shàng hén。

作者介绍

王寂

元 · ? - ?

金蓟州玉田人,字元老。海陵王天德二年进士。世宗大定初,为太原祁县令,调真定少尹,兼河北西路兵马副都总管,迁通州刺史,兼知军事。累官中都路转运使。以诗文名。有《拙轩集》。

查看全部作品 →