鹧鸪天

千顷玻璃锦绣堆。弄妆人对影徘徊。香薰木麝芳姿瘦,酒晕朝霞笑脸开。

娇倚扇,醉翻杯。莫随云雨下阳台。平生老子风流惯,消得冰魂入梦来。

拼音

qiān qǐng bō lí jǐn xiù duī。nòng zhuāng rén duì yǐng pái huái。xiāng xūn mù shè fāng zī shòu,jiǔ yūn cháo xiá xiào liǎn kāi。

jiāo yǐ shàn,zuì fān bēi。mò suí yún yǔ xià yáng tái。píng shēng lǎo zi fēng liú guàn,xiāo dé bīng hún rù mèng lái。

作者介绍

王寂

元 · ? - ?

金蓟州玉田人,字元老。海陵王天德二年进士。世宗大定初,为太原祁县令,调真定少尹,兼河北西路兵马副都总管,迁通州刺史,兼知军事。累官中都路转运使。以诗文名。有《拙轩集》。

查看全部作品 →