婆罗门引

自公去后,曲栏荒径老孤芳。公来花亦生光。一阵朝来细雨,开作十分黄。甚厌厌抱疾,却误重阳。

曾吟短章。也曾见醉衔觞。但得翛然相慰,欹枕何妨。燕山已远,且莫问园亭此际霜。人意足、处处花香。

拼音

zì gōng qù hòu,qū lán huāng jìng lǎo gū fāng。gōng lái huā yì shēng guāng。yī zhèn cháo lái xì yǔ,kāi zuò shí fēn huáng。shén yàn yàn bào jí,què wù zhòng yáng。

céng yín duǎn zhāng。yě céng jiàn zuì xián shāng。dàn dé xiāo rán xiāng wèi,yī zhěn hé fáng。yàn shān yǐ yuǎn,qiě mò wèn yuán tíng cǐ jì shuāng。rén yì zú chù chù huā xiāng。

作者介绍

张之翰

元 · 1243年 - 1296年

元邯郸人,字周卿,号西岩老人。世祖至元末自翰林侍讲学士,知松江府事,有古循吏风。时民苦荒,租额以十万计,因力陈其弊,得以蠲除。有《西岩集》。

查看全部作品 →