婆罗门引病中对菊

当轩有菊,几年不共结清欢。偶然乘兴南旋。却念都城手种,谁兴护霜寒。正闰余秋晚,曾未开残。

宦游最难。算长在别离间。不是未逢蓓蕾,早已阑珊。今年好处,恰花近重阳慰病颜。微雨后、一笑相看。

拼音

dāng xuān yǒu jú,jǐ nián bù gòng jié qīng huān。ǒu rán chéng xīng nán xuán。què niàn dōu chéng shǒu zhǒng,shuí xīng hù shuāng hán。zhèng rùn yú qiū wǎn,céng wèi kāi cán。

huàn yóu zuì nán。suàn zhǎng zài bié lí jiān。bù shì wèi féng bèi lěi,zǎo yǐ lán shān。jīn nián hǎo chù,qià huā jìn zhòng yáng wèi bìng yán。wēi yǔ hòu yī xiào xiāng kàn。

作者介绍

张之翰

元 · 1243年 - 1296年

元邯郸人,字周卿,号西岩老人。世祖至元末自翰林侍讲学士,知松江府事,有古循吏风。时民苦荒,租额以十万计,因力陈其弊,得以蠲除。有《西岩集》。

查看全部作品 →