酹江月

南山北济,算难尽、十二全齐风物。平地华峰天一柱,鹊倚岩岩青壁。金线横波,真珠出水,趵突喷寒雪。无穷潇洒,品题宜有才杰。

遥忆工部来时,谪仙游处,兴自云间发。翠琰高名千古在,不逐兵尘磨灭。细嚼遗篇,高歌雅句,风动萧萧发。英灵何许,画船独醉明月。

拼音

nán shān běi jì,suàn nán jǐn shí èr quán qí fēng wù。píng dì huá fēng tiān yī zhù,què yǐ yán yán qīng bì。jīn xiàn héng bō,zhēn zhū chū shuǐ,bào tū pēn hán xuě。wú qióng xiāo sǎ,pǐn tí yí yǒu cái jié。

yáo yì gōng bù lái shí,zhé xiān yóu chù,xīng zì yún jiān fā。cuì yǎn gāo míng qiān gǔ zài,bù zhú bīng chén mó miè。xì jué yí piān,gāo gē yǎ jù,fēng dòng xiāo xiāo fā。yīng líng hé xǔ,huà chuán dú zuì míng yuè。

作者介绍

张之翰

元 · 1243年 - 1296年

元邯郸人,字周卿,号西岩老人。世祖至元末自翰林侍讲学士,知松江府事,有古循吏风。时民苦荒,租额以十万计,因力陈其弊,得以蠲除。有《西岩集》。

查看全部作品 →