满江红 鲜于枢 元 诗酒名场,人都羡、紫髯如戟。今已矣,星星满颔,不堪重摘。衰老自知来有渐,穷愁谁道寻无迹。笑刘郎、辛苦觅仙方,终无益。东逝水,西飞日。年易失,时难得。赖此身健在,寸阴须惜。生死百年朝有暮,盛衰一理今犹昔。问人间、谁是鲁阳戈,杯中物。 拼音 shī jiǔ míng chǎng,rén dōu xiàn zǐ rán rú jǐ。jīn yǐ yǐ,xīng xīng mǎn hàn,bù kān zhòng zhāi。shuāi lǎo zì zhī lái yǒu jiàn,qióng chóu shuí dào xún wú jì。xiào liú láng xīn kǔ mì xiān fāng,zhōng wú yì。dōng shì shuǐ,xī fēi rì。nián yì shī,shí nán dé。lài cǐ shēn jiàn zài,cùn yīn xū xī。shēng sǐ bǎi nián cháo yǒu mù,shèng shuāi yī lǐ jīn yóu xī。wèn rén jiān shuí shì lǔ yáng gē,bēi zhōng wù。 作者介绍 鲜 鲜于枢 元 · 1246年 - 1302年 元大都人,字伯机,号困学山民,又号西溪子、寄直道人。世祖时曾官两浙转运使经历。辞归,居钱塘西溪,筑困学斋。起为江浙行省都事,后以太常寺典簿致仕。善诗文,工书画。尤工草书,酒酣吟诗作字,奇态横生,赵孟頫极推重之。有《困学斋杂录》、《困学斋诗集》。 查看全部作品 →