满江红·有感 杨弘道 元 尚寐无聪,幽梦断、蘧然难续。隐隐听、鼓声如呼,角声如哭。檐短茅堂窗已白,灰残炉火樽无绿。称有无、随分具晨餐,唯饘粥。有义命,何思虑。在坎陷,弥谦牧。但客来尝愧,小坊深曲。不及屠沽馀酒肉,不及驵侩多僮仆。下苇帘、相对话移时,清欢足。 拼音 shàng mèi wú cōng,yōu mèng duàn qú rán nán xù。yǐn yǐn tīng gǔ shēng rú hū,jiǎo shēng rú kū。yán duǎn máo táng chuāng yǐ bái,huī cán lú huǒ zūn wú lǜ。chēng yǒu wú suí fēn jù chén cān,wéi zhān zhōu。yǒu yì mìng,hé sī lǜ。zài kǎn xiàn,mí qiān mù。dàn kè lái cháng kuì,xiǎo fāng shēn qū。bù jí tú gū yú jiǔ ròu,bù jí zǎng kuài duō tóng pū。xià wěi lián xiāng duì huà yí shí,qīng huān zú。 作者介绍 杨 杨弘道 元 · ? - ? 元淄川人,字叔能,号素庵。气高古,不事举业,磊落有大志。文章极自得之趣。有《小亨集》。 查看全部作品 →