天香

市远人稀,林深犬吠,山连水村幽寂。田里安闲,东邻西舍,准拟醉时欢适。社祈雩祷,有箫鼓、喧天吹击。宿雨新晴,垄头间看,露桑风麦。

无端晴亭暮驿。恨连年、此时行役。何似临流萧散,缓衣轻帻。炊黍烹鸡自劳,有脆绿甘红荐芳液。梦里春泉,糟床夜滴。

拼音

shì yuǎn rén xī,lín shēn quǎn fèi,shān lián shuǐ cūn yōu jì。tián lǐ ān xián,dōng lín xī shě,zhǔn nǐ zuì shí huān shì。shè qí yú dǎo,yǒu xiāo gǔ xuān tiān chuī jī。sù yǔ xīn qíng,lǒng tóu jiān kàn,lù sāng fēng mài。

wú duān qíng tíng mù yì。hèn lián nián cǐ shí xíng yì。hé shì lín liú xiāo sàn,huǎn yī qīng zé。chuī shǔ pēng jī zì láo,yǒu cuì lǜ gān hóng jiàn fāng yè。mèng lǐ chūn quán,zāo chuáng yè dī。

作者介绍

景覃

元 · ? - ?

金华阴人,字伯仁,号渭滨野叟。以病不就举。博极群书。为人诚实乐易。隐居西阳里,以种树为业。落拓嗜酒,醉则浩歌。晚年长于《易》。有文集。

查看全部作品 →