水调歌头·次韵寄皮达观 吴澄 元 四垂云晻暧,一夏雨溟蒙。千奇百怪惊人,海蜃眩青红。谁道谷城黄石,混迹长安紫陌,九万里培风。静夜欻澄霁,皎月丽天中。问今年,年几许,尚童蒙。憨痴自笑,能裨造化竟何功。岂意京华倦客,忽得蓬莱妙唱,流响韵商宫。此去两神剑,终久会雌雄。 拼音 sì chuí yún àn ài,yī xià yǔ míng méng。qiān qí bǎi guài jīng rén,hǎi shèn xuàn qīng hóng。shuí dào gǔ chéng huáng shí,hùn jì zhǎng ān zǐ mò,jiǔ wàn lǐ péi fēng。jìng yè chuā chéng jì,jiǎo yuè lì tiān zhōng。wèn jīn nián,nián jǐ xǔ,shàng tóng méng。hān chī zì xiào,néng bì zào huà jìng hé gōng。qǐ yì jīng huá juàn kè,hū dé péng lái miào chàng,liú xiǎng yùn shāng gōng。cǐ qù liǎng shén jiàn,zhōng jiǔ huì cí xióng。 作者介绍 吴 吴澄 元 · 1249年 - 1333年 元抚州崇仁人,字幼清,晚字伯清。幼颖悟,既长,博通经传。宋咸淳间举进士不第,还居草屋,学者称草庐先生。元世祖遣程钜夫求贤江南,起至京师,寻以母老辞归。成宗大德末除江西儒学副提举,以疾去。武宗即位,召为国子监丞,升司业,迁翰林学士。泰定帝时为经筵讲官,修《英宗实录》,命总其事。实录成,复弃官归。四方士负笈来学者,常不下千数百人。少暇,即著书。有《易纂言》、《仪礼逸经传》、《礼记纂言》、《春秋纂言》、《吴文正集》等。 查看全部作品 →