水龙吟

轻云阁雨还晴,苍黄又负端阳节。去年今日,大鄣深处,寸肠千结。好事无多,良辰难再,犹传遗孽。看连城澒洞,大家愁恼,这光景、何时歇。

因想金陵佳丽,闹秦淮、龙舟称绝。牙樯锦缆,翠冠珠髻,画阑罗列。回首丘墟,满襟尘土,向人空说。且停杯,容我离骚细读,吊罗江月。

拼音

qīng yún gé yǔ hái qíng,cāng huáng yòu fù duān yáng jié。qù nián jīn rì,dà zhāng shēn chù,cùn cháng qiān jié。hǎo shì wú duō,liáng chén nán zài,yóu chuán yí niè。kàn lián chéng hòng dòng,dà jiā chóu nǎo,zhè guāng jǐng hé shí xiē。

yīn xiǎng jīn líng jiā lì,nào qín huái lóng zhōu chēng jué。yá qiáng jǐn lǎn,cuì guān zhū jì,huà lán luó liè。huí shǒu qiū xū,mǎn jīn chén tǔ,xiàng rén kōng shuō。qiě tíng bēi,róng wǒ lí sāo xì dú,diào luó jiāng yuè。

作者介绍

舒頔

元 · 1304年 - 1377年

元明间徽州绩溪人,字道原,号贞素。幼有志操,嗜学好义。淹贯诸史,长于诗文,尤善篆隶。顺帝至元中辟为池阳教谕。调京口丹徒校官,升台州路学正。入明,屡召不出。晚年结庐,名贞素斋,训课子孙。有《贞素斋集》。

查看全部作品 →