水调歌头·时杨溪避兵 舒頔 元 饱来石上卧,醉向水边吟。山灵不管闲事,容我尽登临。山外猿啼鹤唳,世上虎争狼斗,此地白云深。今古一抔土,天地亦何心。隔茅庐,尘万丈,不相侵。林泉自有佳处,石溜假鸣琴。汉室煌煌大业,唐代昭昭正绪,此理细推寻。高咏出山去,草木亦知音。 拼音 bǎo lái shí shàng wò,zuì xiàng shuǐ biān yín。shān líng bù guǎn xián shì,róng wǒ jǐn dēng lín。shān wài yuán tí hè lì,shì shàng hǔ zhēng láng dòu,cǐ dì bái yún shēn。jīn gǔ yī póu tǔ,tiān dì yì hé xīn。gé máo lú,chén wàn zhàng,bù xiāng qīn。lín quán zì yǒu jiā chù,shí liū jiǎ míng qín。hàn shì huáng huáng dà yè,táng dài zhāo zhāo zhèng xù,cǐ lǐ xì tuī xún。gāo yǒng chū shān qù,cǎo mù yì zhī yīn。 作者介绍 舒 舒頔 元 · 1304年 - 1377年 元明间徽州绩溪人,字道原,号贞素。幼有志操,嗜学好义。淹贯诸史,长于诗文,尤善篆隶。顺帝至元中辟为池阳教谕。调京口丹徒校官,升台州路学正。入明,屡召不出。晚年结庐,名贞素斋,训课子孙。有《贞素斋集》。 查看全部作品 →