风入松·雨后偶成 舒頔 元 纱厨过雨晚凉生。枕簟不胜清。冰肌玉骨元无汗,香风回,深院语流莺。翠幌光摇绛蜡,画堂暖泻银瓶。玉筝牙板接新声。云髻宝钗横。银丝脍细江鳐脆,扬州月,照我醉吹笙。旧事十年犹记,壮怀此日堪惊。 拼音 shā chú guò yǔ wǎn liáng shēng。zhěn diàn bù shèng qīng。bīng jī yù gǔ yuán wú hàn,xiāng fēng huí,shēn yuàn yǔ liú yīng。cuì huǎng guāng yáo jiàng là,huà táng nuǎn xiè yín píng。yù zhēng yá bǎn jiē xīn shēng。yún jì bǎo chāi héng。yín sī kuài xì jiāng yáo cuì,yáng zhōu yuè,zhào wǒ zuì chuī shēng。jiù shì shí nián yóu jì,zhuàng huái cǐ rì kān jīng。 作者介绍 舒 舒頔 元 · 1304年 - 1377年 元明间徽州绩溪人,字道原,号贞素。幼有志操,嗜学好义。淹贯诸史,长于诗文,尤善篆隶。顺帝至元中辟为池阳教谕。调京口丹徒校官,升台州路学正。入明,屡召不出。晚年结庐,名贞素斋,训课子孙。有《贞素斋集》。 查看全部作品 →