沁园春

多少闲情,桃源问蹊,柯山看棋。把杏花春雨,从头吟了,木犀秋月,开户邀之。气卷风云,眼空江海,万古从前我已知。君休笑,任陈抟假睡,豫让佯痴。

风回太液清池,欲留住、东皇共笑嬉。想乾坤浩浩,谁曾整顿,干戈扰扰,孰问安危。笼络人才,登崇禄秩,赤箭青芝败鼓皮。都休问,看营巢燕子,哺乳莺儿。

拼音

duō shǎo xián qíng,táo yuán wèn qī,kē shān kàn qí。bǎ xìng huā chūn yǔ,cóng tóu yín le,mù xī qiū yuè,kāi hù yāo zhī。qì juǎn fēng yún,yǎn kōng jiāng hǎi,wàn gǔ cóng qián wǒ yǐ zhī。jūn xiū xiào,rèn chén tuán jiǎ shuì,yù ràng yáng chī。

fēng huí tài yè qīng chí,yù liú zhù dōng huáng gòng xiào xī。xiǎng qián kūn hào hào,shuí céng zhěng dùn,gàn gē rǎo rǎo,shú wèn ān wēi。lóng luò rén cái,dēng chóng lù zhì,chì jiàn qīng zhī bài gǔ pí。dōu xiū wèn,kàn yíng cháo yàn zi,bǔ rǔ yīng ér。

作者介绍

舒頔

元 · 1304年 - 1377年

元明间徽州绩溪人,字道原,号贞素。幼有志操,嗜学好义。淹贯诸史,长于诗文,尤善篆隶。顺帝至元中辟为池阳教谕。调京口丹徒校官,升台州路学正。入明,屡召不出。晚年结庐,名贞素斋,训课子孙。有《贞素斋集》。

查看全部作品 →