贺新郎

绣隐芙蓉褥。更屏间、双双孔雀,间金盘绿。鹤别鸾离深闺悄,帐冷梅花夜独。空梦绕、巫山千矗。雨意云情,红颜霜鬓,合欢再把鸾胶续。事谐矣,意方足。

洞房春暖人如玉。怕的是、鸡声递晓,无情催促。笑拂菱花相依照,取次画成眉曲。伊也道、临邛何辱。吉叶熊罴应入梦,看这番、桂子纷追逐。为君喜,醉红烛。

拼音

xiù yǐn fú róng rù。gèng píng jiān shuāng shuāng kǒng què,jiān jīn pán lǜ。hè bié luán lí shēn guī qiāo,zhàng lěng méi huā yè dú。kōng mèng rào wū shān qiān chù。yǔ yì yún qíng,hóng yán shuāng bìn,hé huān zài bǎ luán jiāo xù。shì xié yǐ,yì fāng zú。

dòng fáng chūn nuǎn rén rú yù。pà de shì jī shēng dì xiǎo,wú qíng cuī cù。xiào fú líng huā xiāng yī zhào,qǔ cì huà chéng méi qū。yī yě dào lín qióng hé rǔ。jí yè xióng pí yīng rù mèng,kàn zhè fān guì zi fēn zhuī zhú。wèi jūn xǐ,zuì hóng zhú。

作者介绍

舒頔

元 · 1304年 - 1377年

元明间徽州绩溪人,字道原,号贞素。幼有志操,嗜学好义。淹贯诸史,长于诗文,尤善篆隶。顺帝至元中辟为池阳教谕。调京口丹徒校官,升台州路学正。入明,屡召不出。晚年结庐,名贞素斋,训课子孙。有《贞素斋集》。

查看全部作品 →