木兰花慢·寿刘邢公

八旬今又八,说尚齿,更谁尊。况赐号司徒,跋封大国,荣及生存。白麻制词新宠,算一家、四世被皇恩。七十儿为内相,斑衣笑捧金尊。

近闻迎驾到金门。亲奉玉音温。问父子行年,康宁寿考,定省晨昏。銮坡正须耆旧,道平时、致仕不宜论。这种灵椿丹桂,天公偏养深根。

拼音

bā xún jīn yòu bā,shuō shàng chǐ,gèng shuí zūn。kuàng cì hào sī tú,bá fēng dà guó,róng jí shēng cún。bái má zhì cí xīn chǒng,suàn yī jiā sì shì bèi huáng ēn。qī shí ér wèi nèi xiāng,bān yī xiào pěng jīn zūn。

jìn wén yíng jià dào jīn mén。qīn fèng yù yīn wēn。wèn fù zi xíng nián,kāng níng shòu kǎo,dìng shěng chén hūn。luán pō zhèng xū qí jiù,dào píng shí zhì shì bù yí lùn。zhè zhǒng líng chūn dān guì,tiān gōng piān yǎng shēn gēn。

作者介绍

蒲道源

元 · 1260年 - 1336年

元眉州青神人,徙居兴元,字得之,号顺斋。究心濂洛之学。初为郡学正,罢归。晚以遗逸,征入翰林,改国子博士,年余引去。起为陕西儒学提举,不就。优游林泉,病弗肯服药,饮酒赋诗而逝。有《闲居丛稿》。

查看全部作品 →