宿山寺遇雨

独抗尘容过梵宫,残阳犹自拖微红。

黄牛下坂前溪雨,绿竹摇窗曲径风。

石露危崖山骨出,水流深涧地喉通。

绳床兀坐清无寐,满耳蛙鸣芦荻中。

拼音

dú kàng chén róng guò fàn gōng,cán yáng yóu zì tuō wēi hóng。

huáng niú xià bǎn qián xī yǔ,lǜ zhú yáo chuāng qū jìng fēng。

shí lù wēi yá shān gǔ chū,shuǐ liú shēn jiàn dì hóu tōng。

shéng chuáng wù zuò qīng wú mèi,mǎn ěr wā míng lú dí zhōng。

作者介绍

杨文卿

明 · 1436年 - 1497年

明浙江鄞县人,字质夫。曾任刑部主事,累官山东提学副使。平居待人宽和,每临事则确然不可夺。为政廉,身后橐无余资,惟图书数箧而已。有《崧畦集》、《笔谈类稿》、《苕溪集》。

查看全部作品 →