登白云山顶

石梁天畔驾晴霓,况复风光且杖藜。

春蔼树迷秦岭北,夕阳山满汉台西。

数龛荒藓诸僧散,一径飞花独鸟啼。

莫向尘寰嗟白发,好从灵峤问丹梯。

拼音

shí liáng tiān pàn jià qíng ní,kuàng fù fēng guāng qiě zhàng lí。

chūn ǎi shù mí qín lǐng běi,xī yáng shān mǎn hàn tái xī。

shù kān huāng xiǎn zhū sēng sàn,yī jìng fēi huā dú niǎo tí。

mò xiàng chén huán jiē bái fā,hǎo cóng líng jiào wèn dān tī。

作者介绍

梁有誉

明 · ? - ?

明广东顺德人,字公实,号兰汀。与欧大任等同学于黄佐,有诗名。嘉靖二十九年进士,除刑部主事。与李攀龙等结诗社,史称后七子。因念母,称病归。杜门读书,虽大吏至,亦不出见。卒年三十六。有《兰汀存稿》。

查看全部作品 →