仲冬朔日修复山中旧社得寒字

白社何年别,青山此日看。

风尘双鬓短,江海一尊残。

猿鹤惊人去,松筠掩径寒。

马卿游独倦,羊仲过同欢。

帙向风林散,琴迎露菊弹。

幽居知节换,拙养见交难。

今古徒虫技,乾坤自鹖冠。

登楼共词客,疏豁望飞翰。

拼音

bái shè hé nián bié,qīng shān cǐ rì kàn。

fēng chén shuāng bìn duǎn,jiāng hǎi yī zūn cán。

yuán hè jīng rén qù,sōng yún yǎn jìng hán。

mǎ qīng yóu dú juàn,yáng zhòng guò tóng huān。

zhì xiàng fēng lín sàn,qín yíng lù jú dàn。

yōu jū zhī jié huàn,zhuō yǎng jiàn jiāo nán。

jīn gǔ tú chóng jì,qián kūn zì hé guān。

dēng lóu gòng cí kè,shū huō wàng fēi hàn。

作者介绍

梁有誉

明 · ? - ?

明广东顺德人,字公实,号兰汀。与欧大任等同学于黄佐,有诗名。嘉靖二十九年进士,除刑部主事。与李攀龙等结诗社,史称后七子。因念母,称病归。杜门读书,虽大吏至,亦不出见。卒年三十六。有《兰汀存稿》。

查看全部作品 →